Mới ra tù tập leo núi

Thứ năm, 18/08/2011 12:00 AM

NẾP NHÀ

WR
TC

(Xin phép Bác cho cháu lấy tên bài thơ của Bác để đặt tiêu đề cho entry của cháu ạ. )

Ngọc Điệp

--------------

Sau khi bị giam lỏng ở trên máy bay và các sân bay mất mấy ngày, nghỉ ngơi một buổi tối, sáng hôm sau chuyên gia truyền thông hớn hở đến Natcom làm việc.

Các chuyên gia Viettel đi làm đều có xe ô tô đưa đón (oách chưa?), cứ đủ người (khoảng 6,7 người) là lên một xe chở thẳng từ nhà ở đến Công ty, bắt đầu từ 6h sáng. Đường đi ở đây toàn đèo dốc, ngoắt nghóe và đường nội thị toàn ổ gà, ổ trâu. Còn lái xe ở đây thì ưa tốc độ, chân ga lúc nào cũng hết cỡ, bẻ lái cứ vèo vèo, cứ vài phút lại thấy rẽ ngoặt một cái. Từ nhà mình ở đến Công ty mất khoảng 40-45 phút. Có một chuyện rất hay là khi mình hỏi: từ nhà đến Công ty bao xa? Thì không có người Viettel nào trả lời được con số về độ dài đường đi cả, mà ai cũng chỉ nói về thời gian tiêu tốn cho việc đi ấy. Điều đó được lý giải rằng: ở đây chỉ cần quan tâm đến bao nhiêu thời gian để sắp xếp công việc chứ quan tâm quãng đường làm gì, à há.

Không khó gì để nhận ra tòa nhà Natcom, bởi đây là tòa nhà có thể nói là to nhất Haiti và là một trong những tòa nhà không bị ảnh hưởng bởi trận động dất lịch sử năm ngoái.  Tòa nhà tọa lạc ở vị trí dễ quan sát và khung cảnh tòa nhà khá đẹp, trông rất thanh bình bởi cây cỏ được trồng mộc mạc xung quanh. Cảm giác đầu tiên  của mình khi nhìn thấy tòa nhà này là trông nó giống như Trường Đại học vậy.

Từ xa đã có thể nhìn thấy tòa nhà Natcom ở mọi góc nhìn.


Một em bé Haiti với ước mơ được làm việc trong tòa nhà to như vậy.


Bà kon có tháy đúng là tòa nhà Natcom trông giống Trường Đại học không ạ? Toàn bộ tường được thay bằng kính nên góc nào cũng view ra ngoài rất đẹp.

Qua khỏi cổng tòa nhà, anh em đi thẳng vào nhà ăn.  Sau khi khi “ đánh”  được bát cơm (bát thứ hai sau 5 ngày sểnh nhà), mình mới chính thức bước vào tòa nhà hoành tránh ấy. Bát cơm vừa ăn mà như chẳng thấy đâu sau khi leo 176 bậc cầu thang để nhận lấy một bàn làm việc, hị hị. Tòa nhà này cao 9 tầng và mình đã đếm được 198 bậc cầu thang. Sự thể là tòa nhà cũng có thang máy hẳn hoi, nhưng cái thang đấy hỏng và điện ở đây thì chỉ đủ dùng để thắp sáng và chạy quạt máy mà thôi. Thế mà anh chị em ở đây đã bao tháng vẫn đi lại như vậy, thậm chí có những người một ngày chạy lên chạy xuống cả mấy chục lượt giải quyết công việc.


Ặc, hàng ngày người Natcom leo những bậc cầu thang như vậy để làm việc. Có lẽ theo thiết kế nó là cầu thang thoát hiểm nên khá hẹp và trông hơi cũ kỹ.

Nhưng thật tuyệt vời khi leo lên đến nơi, thở một chập thì nhận ra rằng nhìn ra bốn xung quanh như thấy cả thủ đô Port- au- Prince.  Ngay sau lưng mình là tòa nhà Digicel (đối thủ chính của Natcom tại Haiti) dường như nhỏ bé hơn rất nhiều. Đặc biệt, trong thời tiết quanh năm là mùa hè ở Haiti thì ở trên này gió khá mát, khiến cho không khí thoáng đãng và tâm hồn cũng vì thế mà phơi phới hơn.

Dẫu vất vả, mình và những người Viettel dường như đã vượt qua, thấy mình cao hơn và “mình phục mình quá”…


Hình như người Haiti có một đặc điểm là có thể xây nhà rất hoành tráng nhưng nội thất lại rất sơ sài. Những gì là tài sản của Teleco đóng góp cho liên doanh Natcom  là ít bàn ghế cũ kỹ và những nhân sự chưa sử dụng thành thạo máy tính.


Viettel đã đưa một Công ty ở Việt nam sang, đang tiến hành sửa chữa và làm lại toàn bộ nội thất ở tòa nhà Natcom.

Ý kiến bạn đọc(0)
Họ tên bạn:   Địa chỉ email:
*   *
 
Tiêu đề:
Nội dung:    
Mã xác nhận: