PHÁT ĐIÊN

Thứ sáu, 30/09/2011 12:00 AM

CHUYỆN HÀNG NGÀY

WR
TC

Ngọc Điệp - Phòng Truyền thông Tập đoàn

Còn chưa đầy một tuần nữa là đến lễ khai trương, trước đó có buổi họp báo công bố sự kiện này. Nhà em vẫn chưa có cái gì để kẹp cái thông cáo báo chí gửi cho phòng viên. Đã giao nhiệm vụ cho người Haiti ở Phòng Hành chính đi tìm mua kẹp file mỏng, trong nhưng kết quả là không có kết quả gì.

Chiều nắng đẹp (chói chang), có chú nhân viên Haiti đi lên khu Trung tâm để vào Ngân hàng chuyển séc thuê Khách sạn dùng làm họp báo cho đối tác. Em bám càng theo để quyết đi mua mấy thứ văn phòng phẩm phục vụ cho cuộc họp ấy. Chờ mãi không có xe của Cty (dạo này nhiều việc, xe chạy suốt), em và nó bảo nhau bắt taxi. Ở quốc đảo xinh đẹp này, người ta sẽ không phân biệt được đâu là xe taxi vì nó không có “mào”, không có decan quảng cáo ở thân xe, cũng ko thấy cái đồng hồ tính cước ở gần tay lái… Tóm lại, taxi là những cái xe bốn chỗ cũ rích rịch, leo dốc nhiều khi còn tụt lùi. Em và nó đi bộ ra khỏi công ty dễ đến 500m,  vẫy mỏi cả tay (ở nhà là phải bóp mật gấu rồi đấy) mà không có cái taxi nào.
Mãi rồi cũng có một “chú” Tabtab “ghé zô”. Chú nhân viên Haiti giơ tay mời em lên trước, em được lèn chặt vào giữa hai người Haiti có vòng 3 vĩ đại nhất thế giới. Xe vừa đi, vừa đón, trả khác gần 1h đồng hồ thì lên đến khu Trung tâm. Các bác cứ tưởng tượng như thế này: Cty em ở Giảng Võ, bây giờ phải lên Hiệu sách Tràng Tiền mua văn phòng phẩm. Nhưng cái xe Tabtap ậm ạch mãi mới lên đến bến xe Bác Cổ.  Gọi là bến xe cho oai, chứ nó là khu mà các loại xe đỗ kín cả đường, rác rưởi, ồn ào,mà sau này em mới biết chỉ có chỗ đó để cho các phương tiện công công được tụ tập. Chứ lúc xe dừng em mừng húm vì được xuống xe. Nào ngờ từ đó đến cái hiệu sách còn hơn cây số nữa, đi bộ, đường dốc, trời nắng.

Xe Tabtab là một kiểu xe lam được trang trí sặc sỡ và không giới hạn số lượng người ngồi trên xe. Ai có nhu cầu lên, xuống xe thì lơ xe sẽ cầm đồng xu gõ ầm ĩ vào thùng xe, xe sẽ dừng lại.
Vào được “Hiệu sách Tràng tiền”,  em tìm được mẫu kẹp file khá ưng ý và đòi mua 100 cái. Bác nhân viên hiệu sách chạy lăng xăng, tìm kiếm một hồi rồi bảo em đại ý rằng hiện nay chỉ có ngần đó thôi (khoảng chục cái) để bác ấy hỏi lãnh đạo cấp cao hơn. Lãnh đạo cấp cao hơn của hiệu sách lại đi tìm một hồi nữa rồi bảo em chờ để lãnh đạo gọi điện hỏi. Gọi điện một hồi, trình bày một hồi, rồi trả lời là chưa có, ngày mai quay lại nhé.
Đã có tí kinh nghiệm về việc mua bán ở đây, em đã viết sắn một tờ giấy ở nhà gồm những danh mục em cần mua: 50 đĩa DVD, 50 đĩa CD, 100 vỏ đĩa và 100 sticke để làm tag của đĩa. Hai bác ở Hiệu sách nghiên cứu rất kỹ tờ giấy, sau đó lục tìm, sau đó gọi điện rồi báo là không có đĩa DVD. Tiếp theo lại ngó vào tờ giấy, lại gật gù, lại lục tìm…Cứ thế 4 lần quy trình   được  lặp lại thì em chỉ thanh toán mua được một cái kẹp file làm mẫu và  số stickers.
Quay lại với bạn nhân viên Cty đi cùng em, trong lúc em ở Hiệu sách thì bạn ấy đi làm thủ tục tại Ngân hàng, em mua hàng với quy trình “rùa” ấy xong rồi cả tiếng sau mới thấy bạn ấy quay lại, mặc dù Ngân hàng ngay gần đấy. Em gọi điện hai lần, bạn ấy đều bảo 5-10 phút nữa là bạn ấy xong việc. (Chắc ở đây 600 giây=1 phút).
Bực mình nữa là khi em vào Hiệu sách em đã phát hiện ra có vẻ như không phải “hiệu sách Tràng tiền” như em yêu cầu và trước khi đi bạn ấy tỏ vẻ rất am hiểu Hiệu sách đó. Khi bạn Haiti quay lại, em hỏi lại thì bạn ấy xác nhận là: ko phải hiệu sách Tràng Tiền mà là một Hiệu sách ở Lý thường Kiệt.
Lại quay lại hành trình đi bộ để ra “bến xe”. Lần này, các xe tabtab chật kín người. Em và bạn ấy len lỏi, luồn lách mới đến được tìm được một cái xe buyt còn chỗ. Hơn một tiếng đồng hồ nữa thì được xuống xe, đi bộ cây số, ta về được tới Công ty. Mừng quá.
Như vậy, cả buổi chiều em làm được một việc là mua một cái kẹp file mẫu và ít sticke. Như vậy thì có phát điên không? Liệu những người Viettel như chúng em luôn chạy công việc quá tốc độ 30% trở lên  hàng ngày có phải uống thuốc an thần để giảm tốc ở đất nước này không?

Các bài liên quan:

PHÁT ĐIÊN

HỖ TRỢ CỦA HỖ TRỢ

ƯỚC GÌ…

ĐỪNG HỎI EM VÌ SAO, VÌ SAO…

CHOÁNG VÌ “ĐẠI GIA” VIETTEL TIÊU TIỀN Ở HAITI

HOUSE 1

CƠM ANH KIÊN

MỚI RA TÙ TẬP LEO NÚI

ĐƯỜNG XA VẠN DẶM

Ý kiến bạn đọc(1)
  • Bạn vẫn còn may lắm vì chưa phải qua cái đoạn lấy hóa đơn cho cái đống VPP

    Hiii, Bạn ui mình ở đó là phụ trách 1 trung tâm và là người Việt duy nhất!!!! Không biết mình là nam hay nữ vì bàn ghế mình cũng phải khiêng vì ngày đầu tiên làm việc với họ bàn ghế về tầng 1 bảo NV khiên lên tầng 7 họ bảo là "not my job", không nhớ mình là nhân viên hay giám đốc vì đi mua 1 cái bảng để họp, mua cái ổ điện để NV làm việc đều tự mua mà hành trình mua là như thế nhưng thêm nữa là hóa đơn! Ôi hóa đơn là một cơn ác mộng hic hic bây giờ họ đã hiểu hiểu được rồi khi về nước mình đã có 1 cô nhân viên chuyên làm các thứ thủ tục và biết cách mua hàng và quyết toán với tài chính bằng phần mềm. Mình chưa bao giờ  iu cô gái vĩ đại ấy đến thế (vì cô gái ấy gấp 3 mình cơ đấy!)

    ( Đặng Thị Phương Thảo)

Họ tên bạn:   Địa chỉ email:
*   *
 
Tiêu đề:
Nội dung:    
Mã xác nhận: