CƠM ANH KIÊN

Thứ năm, 18/08/2011 12:00 AM

NẾP NHÀ

WR
TC

Ngọc Điệp

-------------

Ở Haiti, để đảm bảo điều kiện sinh hoạt cho cho nhân viên, cũng như guiline của Tập đoàn, Công ty tổ chức bếp ăn tập thể, ngày nấu đủ ba bữa cho nhân viên. Bếp ăn có một đầu bếp Việt Nam là anh Kiên và 6 phụ bếp người Haiti.Đối với nhiều người Viettel, được ăn cơm anh Kiên là một hạnh phúc...

 

Cả tuần vẫn chưa quen được múi giờ, mặc dù đã dùng thêm thuốc ngủ mà cứ 2h sáng là tỉnh giấc trằn trọc không ngủ lại được. Dậy thấy người ớn ớn. Ngồi trên ô tô đến Công ty, nghĩ đến việc ăn sáng cơm với trứng xào mà ngán. Lúc này thèm bát cháo hành ghê gớm, húp xoẹt một cái là xong. Cháo hành thôi là xa xỉ lắm rồi, không dám mơ cao hơn đến cháo chim hay cháo gà. Lúc nãy, gọi điện cho con, nó bảo con đang ăn cơm. Ăn cơm với gì? Ăn với sườn xào chua ngọt. Chẹp, lại thèm nữa…

Ở bên này, để đảm bảo điều kiện sinh hoạt cho cho nhân viên, cũng như guiline của Tập đoàn, Công ty tổ chức bếp ăn tập thể, ngày nấu đủ ba bữa cho nhân viên. Bếp ăn có một đầu bếp Việt Nam và 6 phụ bếp người Haiti. Của đáng tội, có giai thoại rằng, anh đầu bếp vốn được tuyển làm phụ bếp vì anh không có năng khiếu cũng như không được đào tạo về nấu ăn. Đáng lẽ có một anh nữa, là đầu bếp thực thụ cơ, nhưng sang Haiti được có một tháng anh ấy đòi về nên chỉ có anh phụ bếp phải đảm nhận làm bếp trưởng. Thành ra chủ đạo chỉ có mấy món thịt, trứng hết rang lại xào và mấy món rau luộc, canh khoai tây. Thỉnh thoảng cũng có cá kho, cá sốt…Cơ bản là các món ăn đều không đúng thành phần, chả theo công thức nào, chủ yếu là thực phẩm được nấu chín (kiểu như lòng lợn xào nấm hương, sườn xào hành lá, thịt bò xào hành khô…), ặc ặc ặc.
Cũng phải nói một cách công bằng rằng, một mình bác đầu bếp ngày nào cũng ba bữa cho hơn trăm con người thì việc chạy chỉ tiêu cho mọi người được ăn đúng bữa đã là một nỗ lực không thể phủ nhận. Sáng sáng anh đều phải dậy từ 4h và thường không ngủ trước 10h đêm

Ngày ba bữa, 6h sáng, 11h30 trưa, 6h tối, các mâm cơm đã được tinh tươm chờ người ăn.

Đồ ăn thức uống một tay anh đi chợ, đặt hàng. Mà ở đây, thực phẩm và gia vị đều đắt gấp nhiều lần so với Việt Nam và anh Kiên đầu bếp cũng vào hạng “ma xó’ mới có thể truy lùng được những thực phẩm, gia vị phù hợp với khẩu vị người Việt Nam. Bài toán về thức ăn ở đây có thể giải dễ hơn bằng cách đi siêu thị, nhưng đồ siêu thị thì sẽ đắt gấp hai, gấp ba lần so với đi chợ. Dù hơn một năm ở đây, anh đã giao tiếp và mặc cả bằng tiếng địa phương không kém gì dân buôn nhưng cũng tốn không ít thời gian vào việc đi chợ. Ở đây, các con vật thì bán theo con, những thứ như rau quả thì bán theo “mớ”. Cả con lợn thì khoảng 400 đô, nấu được ba món cho ba bữa (mỗi bữa một món chứ không phải mỗi bữa ba món). Gạo thì 25 đô/ một bao (12kg) mà chả ngon gì cả. Chuối là một nông sản đặc trưng và có nhiều nhất của Haiti mà cũng có giá tương đương 5K/1 quả cơ đấy.

Chỗ rau cải xoong này có giá 25 đô (500K VNĐ đấy ạ)

Một sọt cà chua có giá 40 đô (ở Việt Nam chỗ cà chua này giỏi lắm là 200K nhỉ)

Con cá rô phi như ở Việt Nam cũng 10 đô/ con. Người giàu ở Haiti mới được ăn cá.Trong khi ở gần nhà tớ có anh hàng xóm chuyên đi câu, bán có 30k/ con.

Các phụ bếp thì chỉ biết “chém to”, thịt ko cần biết thớ dọc hay thớ ngang, miếng vuông hay miếng vát, cứ thái vừa miệng ăn là được, cá thì cũng không có quy trình đánh vẩy… Hồi đầu, các phụ bếp này còn kiên quyết không dùng thớt, anh Kiên đầu bếp phải đào tạo mãi họ mới chịu thái thịt và rau bằng thớt. Ở Natcom, một nhân viên phải nộp 250 đô tiền ăn cho nhà bếp, mà mỗi bữa cũng chỉ có hai đĩa, một bát thôi ạ (hai món rang, xào và một món canh). Ở Việt Nam số tiền ấy nuôi được cả nhà (hai vợ chồng với đứa con) cũng nên.

Bữa ăn giản dị như vầy mà mỗi người mất 250 đô tiền ăn một tháng đấy ợ. Chưa kể tiền tiêu vặt.

Mặc dù ai cũng có lúc bình luận thiếu tích cực về “cơm anh Kiên”, theo kiểu “nhiều bữa nhắm mắt mà ăn”, nhưng tất cả vẫn phải ăn và nhiều người còn béo lên so với ở trước. Lý do chính là ai cũng sợ ốm nên ai cũng phải cố ăn, hehe. Với đội tối ưu thì buổi trưa được về ăn “cơm anh Kiên” đã là hạnh phúc vì nếu đi tỉnh thì chỉ có ăn bánh mì và nhịn đói thôi chứ đâu dám ăn đồ Haiti (vừa khó ăn, vừa sợ không đảm bảo vệ sinh).
Sau này Natcom ăn nên làm ra, Viettel có ý định tạc tượng những người có công xây dựng Natcom thì thể nào cũng phải có cái tượng anh Kiên, keke.
Chân dung anh Kiên đầu bếp, bây giờ nói  tiếng Creole như gió nhé.

Ý kiến bạn đọc(0)
Họ tên bạn:   Địa chỉ email:
*   *
 
Tiêu đề:
Nội dung:    
Mã xác nhận: