Đường xa vạn dặm
Thứ tư, 17/08/2011 12:00 AM
NẾP NHÀ
WR
TC
Ngọc Điệp (Phòng Truyền thông Tập đoàn)
55 tiếng đồng hồ ra khỏi nhà ( 30 tiếng ngồi trên máy bay và 25 tiếng vật vờ)
Gần 30 nghìn km đường chim bay
4 lần đổi máy bay
3 lần xuất nhập cảnh
……………
Thế là mình đã đến Haiti- một trong những quốc gia nghèo nhất thế giới và xa Việt Nam đúng nửa vòng trái đất. Một chuyến đi xa, dài chưa từng có trong đời.
Đoàn công tác gồm 4 người: một “chuyên gia” truyền thông của Viettel tham gia hỗ trợ tổ chức Lễ khai trương Natcom (mạng viễn thông do Viettel đầu tư vào Haiti) và 3 đồng chí của Công ty PT Dịch vụ mới Viettel đi khảo sát để đầu tư dây chuyền in ấn tại đất nước chưa có tí ngành nghề sản xuất nào.
Hành trình 60 tiếng đồng hồ ấy lại chỉ hiện thị trong hai ngày, do càng đi thì càng lùi thời gian. Ví dụ: xuất phát ở Pháp là 13h30 điểm đến là Cu ba lúc 17h30, cùng là ngày 13/8 cả nhưng trên thực tế là hành trình bay đó kéo dài 10h 50 phút, ặc ặc. Bay mãi, bay mãi mà ngoài cửa sổ vẫn cứ sáng trưng, sợ thật.
Đi chuyến đi này, mới thấm thía hình phạt biệt giam của các tù nhân, hehe. Cả ngày, cả đêm, giữ nguyên một tư thế, chân không co, không duỗi, người ko nghoẹo được trái, ko quay được phải, không gục được vào đằng trước, không ngả được ra đằng sau…, lúc nào cũng trong tư thế chụp ảnh chân dung, hihi.( Khuyến cáo ai có tiền sử thoát vị đĩa đệm hoặc có vấn đề về cột sống chớ đi hành trình này). Mình thì lại có một thói xấu (suốt ngày bị chồng nhắc nhở về tội này) là nếu không được nằm ít nhất nửa cái giường thì không tài nào ngủ được. Những lúc chờ ở sân bay thì luôn chăm chăm trông đồ, nghe ngóng động tĩnh chuyến bay, cộng thêm chuyện lệch múi giờ nên Ngủ là khái niệm không có trong chuyến đi này.
Trong cả hành trình ấy, mình cũng đã ăn hai hộp mì xào trên máy bay và một tí snack, còn lại là uống nước. Với một người Việt Nam và rất khảnh ăn như mình thì mỗi lần ngửi thấy mùi bánh mì thịt nguội trên máy bay trong tình trạng lắc lư tròng trành thì dạ dày lại cuộn lên, hic.
Bù lại tất cả sự bất tiện về sinh hoạt thường ngày trong vòng gần 60 tiếng đồng hồ ấy, nhóm người Viettel chúng mình đã có những giây phút vui sướng đến nỗi vênh váo quên hết cả mệt mỏi. Đầu tiên là em nhân viên Vietnam Arline, em í bảo: Ôi, anh chị đi Haiti ạ? Anh chị ở Viettel phải không ạ? Tháng nào em cũng thấy có người đi, chắc là bên anh chị làm ăn bên đó được lắm, vui chị nhỉ? (Hẳn nhiên rồi, hehe).
Lần thứ hai tại sân bay Pháp, các nhân viên an ninh kiểm tra hộ chiếu rất kỹ càng, xếp hàng rất lâu, nhưng đến nhóm người Việt Nam, thấy lịch trình đi Haiti, một nhân viên vui vẻ kêu lên: Viettel, Viettel…Vậy là chỉ có mỗi bác trưởng đoàn trình hộ chiếu ra còn lại được vẫy tay cho qua hết. Ái chà chà, những người xếp hàng sau cũng vui vì được tiến lên sớm hơn nhưng cũng không khỏi lác mắt nhìn mấy đứa “tóc đen da vàng” loắt choắt ấy.
Còn khi đến sân bay Haiti thì khỏi nói luôn, các nhân viên Hải quan nhìn thấy mấy người Việt Nam là gọi ngay: Natcom, Natcom và hướng dẫn ghi trong phiếu xuất nhập cảnh là chì cần tên và ghi Natcom là đủ, không cần chi tiết như những người khác. Nhân viên Natcom còn vào tận nơi nhận hành lý để đón đoàn.
Những lúc như thế, ai trong đoàn cũng thấy xúc động trào dâng.
Mình là lượt thứ bao nhiêu trăm người Viettel đã đi qua hành trình vất vả này? Đã được tận hưởng niềm vui sướng ấy? Mình không đếm được, nhưng mình biết, mình không phải là người cuối cùng.
>> Kỳ tiếp: Mới ra tù, tập leo núi